Nhân viên đưa đón Trường Gateway kể phút phát hiện bé 6 tuổi bất tỉnh trong xe

Bà Nguyễn Bích Quy – người đưa đón học sinh Trường Gateway kể lại phút phát hiện bé 6 tuổi bất tỉnh trong xe ô tô do bị bỏ quên.

Trong cuộc nói chuyện với lúc 23h30 đêm 9/8, bà Quy kể, 16h kém 15 chiều 6/8, bà đến trường để đón và đưa các học sinh lên xe 16 chỗ để về nhà. Lúc này lái xe Doãn Quý Phiến đã chờ ở ngoài.

Tổng cộng cần đón 13 cháu, 3 cháu hôm đó được bố mẹ đón về trước, không biết đã bỏ quên cháu Long, bà Quy tính toán còn 10 cháu. Nhưng khi đó bà chỉ thấy 9 học sinh, thiếu cháu Long.

Ngay sau đó bà đã báo cho một cô giáo. Cô giáo này tiếp tục báo tới Ban giám hiệu nhà trường.

“Cô ấy cũng bảo tôi dẫn 9 cháu ra xe trước rồi vào tìm bạn Long sau. Khi tôi vừa mở cửa xe, học sinh đã kêu lên có người chết.

Lúc phát hiện cháu nằm bất tỉnh, vuông góc với thân xe và ngay sau hàng ghế lái. Khi đó cháu nằm ở tư thế ngửa thẳng chân tay. Đầu hướng ra phía cửa mở, chân duỗi vào trong. Tôi nhìn thì run bắn người lên. Chỉ thấy môi cháu tím đen đi, tóc ướt mồ hôi và nghĩ không thể cấp cứu được nữa”, bà Quy kể.

“Theo quan sát của tôi, với vị trí của cháu Long lúc đó, người lái xe có khả năng và có thể cũng dễ nhìn được. Tuy nhiên, ông Phiến nổ máy đi từ chỗ gửi xe ô tô đến trường Gateway và có thời gian ngồi chờ các học sinh ra mà lại không nhìn thấy. Bởi cháu bé có phải là cái kim đâu, người to như thế mà lái xe lại không nhìn thấy.

Lúc đó, tôi run hết cả chân tay, không làm được gì hết. Có một phụ huynh gần đó đã bế Long chạy vào phòng y tế của trường để cấp cứu”.

Nơi ở của vợ chồng bà Bích Quy ở phường Dịch Vọng. Ảnh: Phạm Hải

Bà Quy cho hay, khi đó bà không thể chạy theo vì phải ở lại trông các cháu. Còn tài xế đã gọi điện cho nhà xe để báo tình hình. Nhà xe nói cứ đưa các cháu về gia đình sau đó quay lại trường.

“Trên xe tôi bảo với ông Phiến tài xế là: “Cầu trời khấn phật cho cháu thở lại thì mình cũng đỡ; chứ cháu mà có vấn đề gì thì mình chỉ có đi tù thôi”. Ông Phiến khi đó cũng nhận được nhiều cuộc điện thoại gọi đến. Ông ấy bảo với tôi thôi không nói chuyện ấy để cho ông ấy tập trung lái xe.

Sau khi đưa hết học sinh về các điểm, tôi và ông Phiến quay lại trường. Có một cô giáo đưa cho chúng tôi mỗi người một tờ giấy để khai báo sự việc. Mới viết được vài dòng thì ông Phiến nhận được điện thoại báo cháu Long đã mất.

Ngồi một lúc thì công an vào và bắt tôi và lái xe lên phường để khai báo. Họ giữ tôi, thu điện thoại và tra hỏi đến gần 3h30 sáng hôm sau mới xong”, bà Quy nói.

Trước câu hỏi về việc buổi sáng khi đi học, cháu Long mặc áo màu đỏ, nhưng khi xem trích xuất camera lúc bế cháu ra thì lại mặc áo xám, bà Quy cho hay: “Tôi cũng không biết gia đình cháu Long có cho áo vào balo hay không; rồi không biết cháu có biết thay không. Lúc bối rối như thế sao cháu có thể biết thay áo? Tôi cũng tự đặt ra nhiều câu hỏi và cảm thấy nghi ngờ về chi tiết này, nhưng cũng không lý giải được. Khi tôi mở cửa ra thì đã thấy cháu nằm ngay sau ghế lái xe và ở dưới sàn. Cháu nằm ngửa, chân tay duỗi thẳng và áo đã bị thay”.

Báo nóng/Theo Vietnamnet

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *