Cuộc đời làm cảnh của chị em sinh năm nổi tiếng

Ngày 4 lần, chị em sinh năm nhà Dionne được đưa vào sân chơi riêng, xúc cát hoặc lội nước trước sự chứng kiến của hàng nghìn người.

Đó là một sân chơi bình thường, nếu bỏ qua hàng dây thép gai cùng bảng chữ: “Xin vui lòng hợp tác, yêu cầu im lặng, không chụp hình những đứa trẻ”.

“Những đứa trẻ” ở đây chính là năm chị em gái nhà Dionne bao gồm Yvonne, Annette, Cécile, Émilie và Marie. Là trường hợp sinh năm đầu tiên trên thế giới sống sót qua năm đầu đời, họ được mệnh danh “kỳ quan thế giới thứ tám”. Nhờ năm chị em, vùng Callander ở Ontario (Canada), quê hương của họ, trở thành địa điểm du lịch nổi tiếng. Những năm 1930, nơi đây thu hút khoảng ba triệu du khách, nhiều hơn cả thác Niagara.

Suốt thời gian dài, Yvonne, Annette, Cécile, Émilie, Marie sống trong môi trường chẳng khác nào sở thú. Tuy nhiên, theo Sarah Miller, tác giả cuốn The Miracle & Tragedy of the Dionne Quintuplets, chuỗi ngày “bị cầm tù” này lại là “những năm hạnh phúc nhất, ít phức tạp nhất” với năm chị em nhà Dionne.

Năm chị em sinh năm nhà Dionne trở thành miếng mồi du lịch. Ảnh: Bettmann Archive.

Năm chị em sinh năm nhà Dionne trở thành “miếng mồi” du lịch. Ảnh: Bettmann Archive.

Trước khi năm chị em ra đời, gia đình Dionne rất nghèo khó. Oliva Dionne, người đàn ông trong nhà, nuôi gia đình tám miệng ăn bao gồm người vợ đang mang thai với mức lương 4 USD từ công việc chở vật liệu xây dựng.

Ngày 28/5/1934, vợ Oliva là Elzire chuyển dạ, sớm hai tháng so với dự kiến. Bác sĩ chưa kịp tới nơi, một em bé tí hon nặng 1,5 kg đã chào đời. Đầu bé to bằng quả cam, toàn thân có thể nằm gọn trong bàn tay người lớn. Đứa trẻ gần như không thở.

Tiếp đó, bốn bé gái khác lần lượt chui ra, đứa sau nhỏ hơn đứa trước. Marie, đứa trẻ cuối cùng, nặng chưa đầy 1 kg. Tổng cộng, năm chị em nặng 6 kg.

Hoảng hốt vì thấy mình sinh năm, Elzire hét lên: “Tôi sẽ làm gì với những đứa trẻ này đây”.

Elzire bên năm đứa con sinh năm. Ảnh: AP.

Elzire bên năm đứa con sinh năm. Ảnh: AP.

Ban đầu, cơ may sống sót của năm chị em nhà Dionne gần như bằng không. Trước họ, trường hợp sinh năm khác ở Lisbon (Bồ Đào Nha) năm 1866 qua đời trong vòng 55 ngày sau sinh. Những đứa trẻ không chỉ gặp vấn đề nghiêm trọng về hô hấp mà còn bị tác động bởi điều kiện khó khăn ở nông thôn.

Bác sĩ địa phương Allan Roy Dafoe, người có mặt lúc năm chị em nhà Dionne ra đời, tuyển dụng các y tá để giữ cho năm đứa trẻ sống sót. Họ khử trùng trang trại, thay tã, giữ ấm và cho các bé ăn hai tiếng một lần.

Tin tức về năm chị em nhà Dionne nhanh chóng lan xa. Giới báo chí đổ xô tới Ontario, cắm trại qua đêm để kiếm cơ hội chụp ảnh những đứa trẻ. Khách tham quan từ khắp nơi cũng kéo về, làm tắc đường. Hai người Mỹ đề nghị mua chiếc giường nơi năm chị em ra đời với mức giá hàng nghìn USD. Một người thậm chí cố gắng đột nhập vào nhà Dionne.

Lúc những đứa trẻ sinh năm được vài ngày tuổi, một nhà triển lãm ở Chicago thuyết phục Oliva ký hợp đồng cho phép trưng bày các con để đổi lại toàn bộ chi phí y tế, nhà ở, bữa ăn cộng thêm 250 USD mỗi tuần và một phần doanh thu bán vé. Tuyệt vọng và túng thiếu, Oliva đồng ý nhưng sau đó nghĩ lại. Để thoát khỏi bản hợp đồng, ông ký giấy chuyển nhượng quyền nuôi dưỡng các con cho hội Chữ Thập Đỏ vào tháng 7/1934.

Dưới sự điều hành của bác sĩ Dafoe, hội Chữ Thập Đỏ xây cho năm đứa trẻ nhà Dionne một “ốc đảo trẻ em” với đầy đủ tiện nghi. “Chúng tôi có mọi thứ mình muốn. Trong ngôi nhà đó, chúng tôi được đối xử như những nàng công chúa”, năm chị em kể trong hồi ký We Were Five năm 1965.

Dù chỉ cách nhà bố mẹ một con đường, nơi ở của năm chị em sinh năm như thuộc về thế giới khác. Mỗi ngày bắt đầu từ 6h30 với bữa sáng là nước cam và dầu gan cá tuyết. Các y tá không thể hiện sự thiên vị hay tình cảm. Khi phạm lỗi, những đứa trẻ sẽ nhận hình phạt ngay. Ví dụ, nếu cho tay vào tã trong lúc ngủ, các bé sẽ bị buộc tay vào thanh cũi. Elzire và Oliva không bao giờ được chào đón ở chỗ các con. Dù bố mẹ nói tiếng Pháp, năm chị em lại học tiếng Anh.

Về mặt luật pháp, Yvonne, Annette, Cécile, Emilie và Marie thuộc quyền sở hữu của chính quyền Ontario đến tuổi 18. Nhận thấy tiềm năng kinh tế từ năm chị em, Hội Chữ Thập Đỏ mở quỹ ủy thác cho họ và thu về khoản tiền khổng lồ từ các cơ quan báo chí, doanh nghiệp muốn sử dụng hình ảnh những đứa trẻ.

Bác sĩ Dafoe đưa ra ý tưởng “show diễn trẻ em” nhằm lôi kéo khách du lịch tới Callander. Mỗi ngày bốn lần, năm đứa trẻ nhà Dionne được đưa ra sân chơi để khán giả chiêm ngưỡng. Nếu một bé bị ốm, y tá sẽ bí mật đưa một bé khác ra hai lần, đảm bảo người xem có cảm giác đã nhìn thấy năm chị em giống hệt nhau. Thỉnh thoảng, những đứa trẻ bị đẩy ra ngoài sân chơi dưới thời tiết xấu hoặc trong tình trạng không khỏe.

Ước tính mỗi ngày, Callander đón khoảng 3.000 du khách tới nhìn năm bé gái kia chơi đùa. Gia đình Dionne mở một cửa hiệu bán đồ lưu niệm đối diện nơi ở của các con. Trong số khách du lịch đến đây, có những ngôi sao nổi tiếng như Clark Gable, James Stewart, Bette Davis, James Cagney, Mae West và nữ phi công Amelia Earhart.

Năm chị em nhà Dionne lúc trưởng thành. Ảnh: AP.

Năm chị em nhà Dionne lúc trưởng thành. Ảnh: AP.

Du khách được thông báo rằng năm đứa trẻ không bị làm phiền bởi sự có mặt của đám đông nhưng điều này không đúng. Hai y tá chăm sóc chị em nhà Dionne từng tiết lộ: “Mỗi ngày, những đứa trẻ đều chạy về phía chúng tôi, than phiền về những khán giả tò mò. Rất nhiều lần, chúng sợ hãi, trốn tránh và không chịu chơi. Ác mộng cũng xuất hiện thường xuyên”. Có lẽ vì môi trường làm việc quá khắc nghiệt, không y tá nào trụ quá 3 năm.

Năm 1943, vợ chồng Oliva đâm đơn kiện Dafoe và giành lại quyền nuôi dưỡng các con. Tuy nhiên, đó không phải cuộc hội ngộ ngọt ngào. Nhờ tiền từ quỹ ủy thác của các con, gia đình Dionne chuyển tới một ngôi nhà lớn.

Năm chị em sinh năm, lúc ấy 9 tuổi, chẳng biết gì về cuộc sống bên ngoài khu nhà cũ. Do thời gian chia cách quá dài, gia đình với họ không khác gì người xa lạ. Lần đầu tiên trong đời, năm đứa trẻ không được ngồi cạnh nhau trong bữa ăn và phải ngủ khác phòng.

Để kiếm tiền, năm chị em vẫn phải ăn mặc giống hệt nhau, thường xuyên xuất hiện trong các cuộc phỏng vấn và tới Mỹ cho công chúng chiêm ngưỡng. Ngoài ra, Elzire bắt các con làm việc nhà và sẵn sàng lăng mạ, đánh đập nếu thấy chúng làm không tốt. Oliva cũng tấn công các con. Một lần, Cécile thấy Émilie dưới tầng hầm, người co rúm và run rẩy. Émilie không kể điều gì đã xảy ra nhưng khi Cécile hỏi “Bố à” thì Émilie òa khóc.

“Họ không đối xử với chúng tôi như trẻ nhỏ. Chúng tôi bị coi là người hầu, nô lệ”, Annette nói về bố mẹ đẻ với New York Times năm 2017.

Năm 18 tuổi, năm chị em thoát ly khỏi gia đình và chuyển tới Québec. Yvonne và Cécile theo học điều dưỡng còn Marie và Annette vào đại học.

Émilie gia nhập trường dòng nhưng qua đời ở tuổi 20 do chứng động kinh. Đối với bốn cô gái còn lại, mất mát này là bi kịch nhưng cũng mở ra lối thoát: Từ nay, bộ năm chị em nhà Dionne không còn nữa. Họ nhận phần tiền của mình trong quỹ ủy thác, mỗi người 183.000 USD (tương đương 1,3 triệu USD ngày nay).

Hai người còn lại trong năm chị em sinh năm nhà Dionne: Cécile và Annette. Ảnh: Aaron Vincent Elkaim.

Hai người còn lại trong năm chị em sinh năm nhà Dionne: Cécile và Annette. Ảnh: Aaron Vincent Elkaim.

Năm 1970, Marie tử vong ở tuổi 35 vì “nguyên nhân không rõ ràng”. Tuy nhiên, tác giả Miller cho rằng cô tự tử. Annette và Cécile lập gia đình, có con nhưng sau đó đều ly dị. Yvonne sống độc thân. Năm 1998, Annette, Cécile, Yvonne kiện chính phủ Canada vì hành vi bóc lột ngày trước và nhận khoản bồi thường 2,8 triệu USD.

Năm 2001, Yvonne qua đời vì ung thư. Hai người còn lại nay đã 85 tuổi. Annette sống ở một căn hộ ngoại ô Montreal. Còn Cécile, bi kịch hơn, bị con trai rút hết tiền nên rơi vào túng thiếu.

Báo nóng/Theo New York Post

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *